Lăng Tiêu Túy cười ha ha:
- Tiểu tử nhà ngươi, nếu ngươi không chết, có thể xông ra khỏi cái thiên la địa võng đang bủa vây kia, tin rằng sẽ có một ngày nào đó, chúng ta còn gặp lại.
Vân Dương gật gật đầu:
- Nhờ cát ngôn của lão, giang hồ gặp lại. Ta nợ ngươi một nhân tình.
Trong lòng Vân Dương rất rõ ràng.
Lần này Lăng Tiêu Túy xuất mã giải quyết, chính là cho hắn một ân huệ lớn bằng trời
Sau ngày hôm nay, chuyện Lăng Tiêu Túy từng làm khách Vân phủ, lại cùng công tử Vân phủ trò chuyện vui vẻ, tất sẽ trắng trợn lan truyền ra ngoài.
Đến lúc đó, chẳng khác nào trên người hắn tăng thêm một đạo hộ thân phù.
Hành động lần này có lợi cũng có hại, tuy nhiên trong thời gian ngắn, chỉ cần thân phận chân chính của hắn không bại lộ, như vậy lợi nhiều hơn hại!
Sau ngày hôm nay, Lăng Tiêu Túy tất sẽ rời đi. Mà chỉ cần hắn bước ra khỏi cửa Vân phủ, sau này còn muốn gặp hắn, còn khó hơn lên trời!
Thu Vân Sơn ở một bên, lẩm bẩm, trợn mắt, càng nhìn càng thấy lão nhân này không vừa mắt, nhướng mắt hỏi:
- Vị này... Ân, Lăng huynh đúng không? Xin hỏi tôn tính đại danh của Lăng huynh là gì?
Ba người Đông Thiên Lãnh Xuân Vãn Phong và Hạ Băng Xuyên đồng thời liếc mắt nhìn qua.
Gia hỏa có chút ngây thở này, dù tuổi tác có vẻ không nhỏ, nhưng cũng quá ngốc a?
Tại sao dám làm bộ làm tịch như thế?
Liệu có ai thấy người của Tứ gia chúng ta ra ngoài,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212253/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.