“Ấy da da...”
Lục Lục bắt đầu ủy khuất nũng nịu.
Dây leo lập tức cuốn lại toàn thân, kín không kẻ hở. Đối với sự chào hỏi của Vân Dương hoàn toàn không thèm đáp lại.
Ngươi dùng năm lượng của ta đi câu cá...
Nói đùa a đại ca?
Xem như ngươi câu được cá mười vạn cân, cũng không trân quý bằng chút năng lượng của ta a...
“Là Thất Lân Thần Tiên cá, ta nói ngươi biết, ăn vào có chỗ tốt cực lớn!”
“Ấy da da...!”
“Thực, không tin ngươi thử một chút, nếu không có tác dụng, ta bồi thường ngươi mười khối ngọc bội!”
Vân Dương hứa hẹn.
“Ấy da da?”
Lục Lục khẽ hé dây leo, lộ ra nửa ngươi, vẫn tràn đầy nghi hoặc nhìn Vân Dương mà vũ động.
“Thật! Mười khối ngọc bội, đủ nhiều đi?”
“Ấy da da...”
“Còn quá ít? Lục Lục, không nên quá tham lam a. Tốt a... Chỉ cần ngươi đáp ứng, sớm mai ta liền cho ngươi hai khối ngọc bội, buổi sáng lại cho hai khối, giữa trưa hai khối, chiều lại cho hai khối, đêm lại đưa ngươi hai khối! Thế này đã đủ chứ?
Vân Dương cắn răng.
“Ấy da da.”
Lục Lục đồng ý.
Vui vẻ múa lượn dây leo, hiếm khi chủ nhân hào phóng như vậy, lại còn nói rõ ngày mai liền cho ta nhiều đồ tốt như vậy...
Một đoàn năng lượng liền được đưa ra.
“Chỗ này nhiều lắm, quá lãng phí, chia thành 100 phần có được không?
Vân Dương thương lượng.
“Ấy da da!”
Dưới trọng thưởng, tất có dũng phu, Lục Lục rất thẳng thắng đồng ý, bắt đầu làm việc.
Vân Dương lại tiếp tục vung dây câu ra ngoài.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212246/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.