Vân Dương tất nhiên sẽ không tiếp tục làm khó dễ, thẳng thắn rót đầy một chén rượu đưa lão, nâng chén ra hiệu:
- Mời!
Lão đầu đã sớm gấp tới run tay, bưng chén rượu lên:
- Mời!
Hơi ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch,. Đoạn khen:
- Quả nhiên là thiện hạ đệ nhất, thanh dnah của Tửu Trung Chí Tôn cũng không phải truyền cho có, sau khi uống rượu này, chỉ sợ ta phải kiêng rượu!
Lập tức hai người trở nên nghiêm nghị.
Tửu lực đã phát tán, ẩn ẩn có thể cảm nhận được một cỗ lực lượng đại đạo khó lường.
Đó là một loại trùng kích đối với Đạo cảnh, mặc dù yếu ớt tới múc gần như không thể cảm nhận, nhưng đối với người tu hành cao thâm, chút trùng kích ấy, đã đủ khiến hắn vô cùng chấn động.
Lực lượng Đạo Cảnh xuất hiện trong đỉnh cấp trân tửu này, mới là chỗ quý báu chân chính của rượu mà Phượng Huyền Ca cất giữ.
Hắn lập tức hít một hơi thật sâu, đem rượu lực toàn thân thu lại, sau đó ép vào một nơi bí mật trên cơ thể.
Hiện tại không phải là thời cơ lĩnh ngộ tốt nhất.
Chờ lúc thời cơ chín muồi, hắn muốn tìm hiểu, lúc đó lại phóng thích ra là được.
Lấy cấp độ tu vi của lão, trình độ khống chế đối với thân thể đã tới cực điểm, không chút khoa trương, chỉ cần hắn muốn, tùy thời đều có thể ép chén rượu này ra khỏi thân thể, một lần nữa rót vào chén rượu, sau đó lại uống một lần!
Dù như vậy, độ rượu cùng hương vj đều không chút thay đổi!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212243/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.