Vân Dương hít sâu một hơi, bắt đầu chủ động vận hành Sinh Sinh Bất Tức Thần Công...
Sau nửa khắc đồng hồ.
Lão Mai mở cửa vào phòng, liền thấy Vân Dương đang tiếp vào trạng thái tu luyện sâu, toàn thân lúc này đều bị sương mù chẫm rãi bốc lên quanh quấn...
Lão Mai trong lĩnh vực tu hành cũng coi như có nghề, biết bản thân không thể quấy nhiễu, nhưng cũng thở dài một hơi, chậm rãi rời khỏi cửa.
Vô thanh vô tức ngồi trước cửa.
Bốn tiểu gia hỏa kia cũng rất thức thời, không dám áp sát chiếm tiện nghi như mọi ngày, mỗi tên đều chủ động ngồi trên một cái cửa sổ, cuối cùng vèo một cái lên nóc phòng, chậm rãi ung dung ngồi xổm.
Tám cái tai mèo đồng thời dựng thẳng đứng, tám con mắt nhỏ đều loạn chuyển bốn hướng, cảnh giác vạn phần!
...
Trăng đã lên tới giữa trời.
Vân Dương lần nữa tỉnh lại, ngồi dậy.
Thủ đưa chân xuống giường, chỉ thấy hai chân mềm nhũn, những cũng không phải vấn đề nghiêm trọng, lại thủ thêm mấy lần, lúc này mới vịn giường đứng lên, sau một hồi vận động, mới có thể lấy lại cảm giác chân đạp thực địa, lại hoạt động một lúc lâu nữa, đến khi xương cốt toàn thân kêu lên răng rắc như nổ bỏng.
- Rốt cục công tử cũng không có chuyện gì.
Phương Mặc Phi cùng Lão Mai đều tươi cười đầy mặt.
- Lần này đúng là vất vả cho các ngươi.
Vân Dương nhẹ nhàng cười cười, chân thành nói.
- Có thể cố hiến sức lực cho công tử, chính là phúc phận tám đời chúng ta cầu cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212239/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.