Vân Dương dạo bước tới tây thành, đi một vòng quanh khu ổ chuột. Nhìn thấy những chiến sĩ tàn tật kia, ai nấy đều nở nụ cười sáng lạn như ánh mặt trời, trong lòng bất giác an đinh hơn nhiều. Hắn lại đi thành nam, sau đó đến thành đông, rồi lại qua thành bắc...
Vân Dương đi rất nhanh, mỗi bước nhìn như nhu hòa thư giãn, nhưng thưc tế đã vượt qua khoảng cách mấy trượng.
Phương Mặc Phi một đường phá không đi theo hắn, một tấc không rời.
Cũng tại buổi chiều hôm đó, rất nhiều người Thiên Đường thành đều có chung một cảm giác, tựa hồ mình đã gặp được một vị công tử trẻ tuổi, phong đọ bất phàm, tuấn tú thẳng tắp, tựa hồ... Đã bước qua mặt mình...
Cước bộ của Vân Dương rất nhanh, lại cộng thêm khinh thân công phu, nhưng sau khi đi một vòng quanh Thiên Đường thành, cũng đến nửa đêm mới xong.
Cả ngày hôm nay, nói chung hắn cũng không làm chuyện gì cả, chỉ đơn giản đi một vòng.
Tựa như một đầu Hùng Sư đầy cô tịch, đang vô thanh vố tức tuần tra lãnh địa của mình, mang theo sự kiêu ngạo cùng tịch liêu, thỏa mãn quan sát dân cư của mình an cư lạc nghiệp.
Lúc trở về, Lão Mai mang theo vẻ mặt xanh xao chào đón:
- Hôm nay Thu Lão Nguyên soái tới...
Khóe miệng Vân Dương giật giật một cái.
“Nếu không phải vì lão, sao ta lại ra ngoài đi dạo cả ngày?”
Hắn thản hiên nói:
- Có chuyện gì?
- Nghe nói ngươi sáng sơm liền ra ngoài, Lão Nguyên soái giận tím mặt...
Sắc mặt Lão Mai xoắn xuýt:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212233/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.