Một cỗ khói xanh đột nhiên bốc lên.
Ánh mắt Thủy Nguyệt Hàn vẫn nhìn Vân Dương chăm chú, thân thể hắn run rẩy, huyết nhục toàn thân trong chốc lát hóa thành hư vô. Trên mặt đất chỉ còn lại một cái xác ướp khô héo!
Sinh mệnh, linh hồn, huyết nhục, xương cốt, cuối cùng áp súc thành một đống xương cốt mục nát.
Vân Dương nhẹ nhàng thở dài một hơi, khẽ vung tay một cái, một cơn gió nhẹ thổi qua, xác ướp mục nát còn sót lại của Thủy Nguyệt Hàn cứ vậy mà hóa thành bột phấn phủ đầy đất.
Ngay khi nhìn thấy Thủy Nguyệt Hàn, Vân Dương đã sớm biết bản thân hẳn sẽ khó mà thu hoạch được gì!
Bởi, người này thực quá bình tĩnh!
Quá bình tĩnh!
Đây là một người từ lâu đã sớm xem sinh tử nhẹ tự lông hồng!
Ngay khi hắn khiếp sợ hô lớn hai tiếng “Vân Tôn”, hắn đã sớm biết bản thân mình không qua được đêm nay.
Từ lúc đó, trong mắt hắn đã có tử khí hiển hiện.
Cho đến lúc Vân Dương nói ra cái tên Tứ Quý lâu, đồng thời không để ý sự giảo biện của hắn, hắn đã lập tức hạ quyết tâm, nói ra bốn chữ, hồn phi phách tán mà chết.
Hắn cứ ung dung như vậy, thậm chí không đợi Vân Dương làm bất cứ động tác tra tấn nào, liền cứ như vậy mà kết thúc sinh mạng của mình!
Trong lòng Vân Dương thầm hiện lên một cảm giác: có lẽ, chính tên Thủy Nguyệt Hàn mà mình thấy này, mới thực sự là một trong những nhân vật nòng cốt của Tứ Quý lâu.
Những kẻ trước đó, Triệu Bỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212214/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.