Có manh mối hung thủ sao?
Phương Mặc Phi hỏi xong câu này, liền thấy sắc mặt Vân Dương từ từ trầm xuống, càng lúc càng u ám.
- Có manh mối!
Vân Dương cắn răng, hít một hơi thật sâu, suy tư nói:
- Trong nháy mắt bị tập kích, ta cảm nhận được nguy hiểm, lập tức vọt lên phía trước để tránh lưỡi đao. Sau đó ta liều mạng xoay người trên không trung.
- Cho dù sau một đao này, ta có phải chết không thể nghi ngờ, ta cũng muốn xoay người một chút, ta muốn xem rốt cục là ta chết trong tay ai!
- Bị tập kích mà chết, chính là sự sỉ nhục đối với ta! Dù có chết, cũng phải chính diện đối mặt, đó mới là nam nhi chi cốt!
Vân Dương thản nhiên nói.
- Nhưng một khắc cuối cùng này, tuy ta không nhìn thấy diện mạo của người đó, nhưng lại thấy bóng lưng của hắn.
Vân Dương nói:
- Người kia mặc dù có thể ẩn thân trong sương đêm, nhưng bóng lưng kia, lại cho ta một cảm giác rất quen thuộc.
- Rất quen thuộc?
Phương Mặc Phi nhíu nhíu mày.
- Rất quen thuộc...
Vân Dương cau mày, nghiêm túc suy tư:
- Trong thời gian gần đây, ta nhất định đã gặp qua người này, hơn nữa nhất định từng đắc tội với hắn...
- Rốt cục là lúc nào... Người nào a?
Vân Dương minh tư khổ tưởng.
Trong đầu hắn, tất cả những gương mặt gặp trong một tháng gần đây đều như đèn kéo quân, lướt qua một lần.
Trong khoảng thời gian này, hắn không có kết bạn với ai. Có chăng cũng chỉ là đắc tội với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212212/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.