Sau một hồi đẩy đi đẩy lại, Vân Túy Nguyệt nghiêm mặt:
- Tiểu Lãnh, nếu như người không tiếp nhận chuyện này, vậy chuyện tỷ đệ, sau này cũng đừng nhắc đến! Có ai ăn uống trong nhà tỷ tỷ của mình còn phải trả tiền không…
Lúc này Đông Thiên Lãnh mới khuất phục.
- Người đâu, mau rượu và đồ ăn lên, lấy tốt nhất.
Vân Dương gọi người phân phó:
- Hôm nay ta muốn uống một chén với hai vị đệ đệ.
Một lời nói ra, khiến toàn bộ Thanh Vân phường đều kinh hãi.
Không ít người bên ngoài ngạc nhiên suýt rớt tròng mắt.
Từ bao giờ Vân Túy Nguyệt lại uống rượu?
Lại còn uống rượu với khách? Đây… đây là chuyện chưa bao giờ có a.
- Ta uống say rồi sao? Sao lại nghe thấy Vân Túy Nguyệt muốn bồi người uống rượu? Là ai mà có mặt mũi lớn như vậy?
- Đúng thế đúng thế… mặt mũi này thật lớn… ta đã bỏ ra mấy chục vạn lượng tại Thanh Vân phường này, ấy mà ngay cả ngồi, Vân Túy Nguyệt cũng chưa từng ngồi qua… người trong này là ai?
- Thật hâm mộ…
- Ai, trách chúng ta không đủ địa vị a…
…
Những thanh âm xì xào bàn tán truyền vào trong tai Đông Thiên Lãnh, lập tức khiến Đông Thiên Lãnh chỉ cảm thấy cả người như phiêu phiêu, đằng vân giá vũ!
Quá có mặt mũi!
Quá hãnh diện!
Đãi ngộ này, thực sự là…
Đông Thiên Lãnh bỗng cảm thấy một cỗ cảm giác “Kẻ sĩ chết vì tri kỷ”. Nhất thời cảm động đến vành mắt lại đỏ lên.
Mới đó, thịt rượu đã được bày lên.
Vân Túy Nguyệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212208/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.