- Chuyện đến cùng là như thế nào?
Vân Dương bát quái hỏi:
- Ta nhớ rõ… không phải Vân Túy Nguyệt là đại tỷ Thanh Vân phường a? Sao…
- Ngươi có điều không biết.
Đông Thiên Lãnh dương dương đắc ý, lại mang theo một bộ làm bộ làm tịch nói:
- Trong đó có bí mật! Có vấn đề a!
Hắn liếc mắt nhìn Vân Dương, trên mặt như viết rõ mấy chữ: muốn nghe a? Muốn nghe liền mau cầu ta a…
Hắn thích nhất là nói nửa câu dử mồi để nhử người tò mò, ha ha…
- Buồn ngủ quá.
Trong chốc lát, Vân Dương lại lộ ra vẻ mặt ủ rũ:
- Đột nhiên ta muốn đi ngủ….
- …
Đông Thiên Lãnh nghẹn họng nhìn trân trối.
“đại ca, sao ngài sao không xuất bài theo lẽ thường a?”
- Ngươi đi đi…
Vân Dương nằm nhoài trên ghế, con mắt nhắm dần lại:
- Nhớ kỹ, sau này mà có chuyện….
- Ta không đi.
Đông Thiên Lãnh khóc không ra nước mắt.
“lão đại ngài cũng quá nhỏ nhen a, ta chỉ đùa một chút, ngài liền tức giận.”
- Ta nói cho ngài nghe a lão đại…
- Không nghe.
Vân Dương ngáp ngắn ngáp dài:
- Oa, ta rất buồn ngủ… ngươi đi đi, sau này không cần tới đây nữa, ta không biết ngươi…
- Lão đại!
Đông Thiên Lãnh làm bộ khổ cực quỳ xuống:
- Van cầu người, cho ta kể với ngài chuyện này đi mà…
Hắn hối hận tát mình một bạt tai:
- Đông Thiên Lãnh, ngươi sao không đổi được cái tật miệng phạm tiện này a…
Vân Dương uể oải mở hai một con mắt:
- Không cần ta cầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212206/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.