Khuôn mặt Vân Túy Nguyệt trắng bệch vì tức giận, Vân Dương quay đầu, bình tĩnh nói:
- Theo lý của Triệu tướng quân, là Triệu tướng quân ngài tới nơi nào, là người nơi đó nhất định phải tránh thật xa sao?
Con mắt Triệu Bỉnh Long híp lại, tỏ rõ vẻ nguy hiểm:
- Tiểu tử, ngươi là ai? Lại dám nói như vậy với bản tướng?
Vân Dương bình thản đáp lời:
- Chẳng nhé không có thân phận, là không thể nói chuyện với Triệu tướng quân a?
Một trong bốn người bên cạnh Triệu Bỉnh Long vọt lên, lớn tiếng quát:
- Lớn mật!
Hiển nhiên tên này là thân binh của Triệu Bỉnh Long, hắn phất tay một chưởng, đánh hướng mặt của Vân Dương.
Vân Dương đứng thẳng bất động, lãnh đạm nói:
- Xử hắn!
Một bóng người lóe lên.
Phương Mặc Phi vận một thân thanh bào, xuất hiện bên Vân Dương một cách quỷ mị, lão khẽ vươn tay.
Răng rắc…!
Ngay lập tức, cổ tay tên thân binh kia đã bị Phương Mặc Phi đánh gãy. Tiếp đó lại bị lão đạp bay ra ngoài, tên thân binh vừa bị đạp bay, vừa hét lên như tiếng chọc tiết lợn.
Một đường bay lượn, tiếng răng rắc vang lên không ngừng.
Hai bắt tay, hay cái đùi, đều lần lượt nối gót ra đi.
- Lớn mật!
Phương Mặc Phi lạnh lùng quát:
- Dám vô lễ với công tử nhà ta, Triệu Bỉnh Long, ngươi đã không quản tốt thủ hạ của ngươi, vậy để lão phu thay ngươi dạy dỗ.
Người trong nghề vừa ra tay liền thấy kết quả.
Động tác của Phương Mặc Phi mau lẹ dứt khoát, vừa phất tay một cái đã phế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212182/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.