“Cứ như vậy mà vào a!” Kế Linh nghiêng nghiêng đầu.
“Ngươi cứ như vậy mà vào phòng của ta! Lại lặng yên không tiếng động chờ ta trở về...” Vân Dương chắp tay sau lưng, đi tới đi lui vòng quanh Kế Linh, trong miệng chậc chậc: “Bản sự thâu hương thiết ngọc này của Kế cô nương, không tệ a...”
“Ngươi nói cái gì!” Kế Linh thẹn quá hoá giận, nhe răng nhếch mép, dữ dằn nói: “Ngươi nói thêm câu nữa?”
Lại nghĩ đến Vân Dương trước đó có nói “Nữ sắc lang”, rồi hiện tại bồi thêm câu thâu hương thiết ngọc này, Kế Linh thực sự xúc động muốn đánh người!
Vân Dương ngửa đầu nói: “Thế nào, ngươi còn không cho ta nói?”
“Ngươi!” Kế Linh thẹn quá hoá giận, cảm giác trận chiến miệng lưỡi không chiếm được lợi lộc gì, rốt cục bạo phát.
Dù sao tiểu tử này cũng đánh không lại ta!
Tiến nhanh một bước, Vân Dương vừa muốn né tránh, nhưng động tác Kế Linh cực nhanh, chớp mắt đã bẻ tay của hắn xoay chắp sau lưng, đưa tay tách ra một cái. Cuối cùng nhấn Vân Dương ngã xuống đất, đầu gối giơ lên, húc mạnh vào sau mông Vân Dương, Vân Dương đằng vân giá vũ bay ra ngoài, đầu cắm xuống đất tay chân sõng soài, còn chưa kịp kêu đau thành tiếng, lập tức cảm thấy phía sau trầm xuống, Kế Linh đã đặt mông ngồi trên lưng hắn, Vân Dương cảm giác tựa như một ngọn núi đè ép xuống, eo vừa mới nhô lên chút xíu lại bị ép chặt xuống đất, kêu thảm thiết không thôi.
“Có muốn nói hay không?” Kế Linh hung ác hỏi.
“Ta... Nhà ta, sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212168/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.