(Họ đẹp, tên hay)
Đêm nay, Vân Dương khó lòng bình tĩnh mà ngủ được. Nhưng ở một nơi khác, cũng có một người càng không thể bình tĩnh.
Phủ nguyên soái.
Hai chân mày lão nguyên soái Thu Kiếm Hàn nhíu lại.
“Rốt cục là ai, kẻ nào cướp đi Ngô Văn Uyên, nhưng sau cùng lại giết hắn, đem thi thể trả lại?”
“Ai, ai, ai đã cứu mẫu thân và thê tử của Ngô Văn Uyên?”
Hai vấn đề này, khiến lão nguyên soái có nghĩ mãi cũng không thể biết lời giải. Nếu đã giết Ngô Văn Uyên, sao lại còn cứu đi thê tử và mẫu thân của hắn? Mà nếu đã có thể cứu đi thê tử mẫu thân Ngô Văn Uyên dễ dàng như vậy, sao lại không cứu nốt mấy đứa con trai con gái của Ngô Văn Uyên?
Loạn, loạn hết cả rồi!
Hơn nữa, thiên lao vốn được canh gác nghiêm mật là thế, mà kẻ địch lại có thể đem người mang ra ngoài, sau đó trả lại, lại mang người khác ra ngoài.... Chuyện này, tạo cho Thu lão Nguyên soái một cảm giác khủng hoảng trong vô hình.
Cái gì càng không biết, thì nó càng thêm đáng sợ.
Tại sao?
Đây chính là thiên lao a!
Một trong những nơi được đề phòng sâm nghiêm nhất trong Kinh thành.
Vậy mà để cho người ta ra ra vào vào như như chốn không người vậy?
Bên cạnh, là một người trung niên một thân nho phục, diện mạo nho nhã, thần thái thoải mái, tựa hồ có bất cứ chuyện gì xảy ra trước mặt hắn, cũng chỉ như mây trôi nước chảy, hoàn toàn không đáng để trong lòng.
“Nguyên soái, ta cảm thấy, tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212127/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.