Tông Nan, Tông Nan.
Cái tên thực sự không được hay cho lắm, Nan, Nan, Nan vừa nghe đã thấy không may mắn rồi, giống như tên cô nghe rất hay, không nói đến chuyện dễ nghe tên còn chữ “Phi” nói không chừng chữ này còn ý nghĩa là tương lai cô sẽ bay lên trời, trở thành một nhân vật tai to mặt lớn, điều này thực sự rất may mắn.
Trong lòng cô tràn đầy khát khao, đột nhiên cảm thấy đầu mình rất đau, trong lòng cô trống rỗng cảm giác hình như mình đã quên một thứ gì đó…… Nhưng cô đã quên thứ gì? Chính bản thân cô cũng nghĩ không ra.
Cô giãy giụa muốn từ bò dậy khỏi mặt đất nhưng cô đã cố gắng rất lâu cũng không bò dậy được, đầu càng lúc càng đau, đau mức cô lăn lộn đầy đất, la hét đến khàn cổ họng.
Tông Nan đi tới trước mặt cô, bàn tay trắng nõn vỗ vào trán cô, vỗ đến mức cô váng đầu hoa mắt, la hét âm trầm nhìn chằm chằm ông ấy, cơ thể cuộn tròn lùi về phía sau làm thế nào cũng không chịu để ông ấy tới gần mình.
Tông Nan: “……”
Tiểu hòa thượng Liễu Nguyện ở bên cạnh khuyên nhủ: “Cố thí chủ cô đừng sợ, sư phụ tôi không có ác ý với cô.”
Cố Phi Âm nhìn tiểu hòa thượng cũng cảm thấy anh ta rất quen, nhưng trong lúc nhất thời lại không ra mình đã gặp anh ta ở nơi nào, đương nhiên bây giờ cô chỉ là một con quỷ, hai hòa thượng này vừa nhìn đã biết rất nguy hiểm, nói không chừng bọn họ đang lừa gạt cô.
Tiểu hòa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-la-dai-su-bat-quy/1707593/chuong-222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.