Ong ong ong ! Tiếng còi hơi rền rĩ từ ngoài thành truyền đến, tựa như một tiếng sấm vang nổ giữa gió tuyết!
Trước cổng thành Cực Quang, một chấp pháp quan canh gác đang dựa vào tường nghỉ ngơi bỗng nhiên bừng tỉnh, nhìn về phía cuối chân trời.
Tuyết vụn bị cuồng phong cuốn tung lên không trung, giữa màn gió tuyết mịt mờ, một điểm đen xuất hiện từ hư không, và sau điểm đen ấy, một cảnh tượng tựa như thủy triều tai ương vô tận đang cuồn cuộn dâng trào!
"Đó là..."
Vị chấp pháp quan vội vàng móc kính viễn vọng từ trong n.g.ự.c ra, nhìn về hướng đó, cả người sững sờ tại chỗ, "... Cái này... Sao có thể như vậy?!"
Hắn bỗng nhiên ấn nút bộ đàm, giọng lạc đi giữa tiếng gió tuyết gào thét và tiếng còi hơi vang vọng, hô lớn:
"Tổng bộ tổng bộ! Đây là cổng Tây Nam số 4! Đây là cổng Tây Nam số 4!"
"Ta... ta nhìn thấy một đoàn tàu!"
Cùng lúc đó.
Trên đường phố cách bức tường thành này không xa, đám đông đang tuần hành hô hào đồng loạt sững sờ, quay đầu nhìn về phía âm thanh truyền tới, trong mắt tràn đầy vẻ mờ mịt và kinh ngạc.
"Tiếng xe lửa? Ta nghe lầm sao?"
"Là từ bên ngoài tường thành truyền đến..."
"Không thể nào, bên ngoài tường thành không phải đã bị hôi giới chiếm cứ rồi sao? Lấy đâu ra tiếng còi hơi?"
"Ta nhớ hướng này ngoài cổng thành không có đường ray mà... Sao lại có thể có xe lửa được?"
Đám đông xì xào bàn tán đầy nghi hoặc, đúng lúc này, từng bóng người khoác áo choàng đen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than/4889390/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.