Bốp ! Lời Triệu Ất còn chưa dứt, một sợi tảo biển đã quất mạnh vào không khí, tạo ra tiếng nổ vang, đ.á.n.h bay ống thép trong tay hắn! Triệu Ất chỉ cảm thấy hổ khẩu tê rần, ống thép kia đã bị cắt làm đôi từ chính giữa, kêu loảng xoảng một tiếng rồi lăn xuống đất. Những chú văn quỷ dị bám đầy trên vết gãy của ống thép, trông như vật sống đang từ từ cựa quậy.
Triệu Ất lập tức trợn tròn mắt, hắn ngơ ngác đứng tại chỗ, từ những sợi tảo biển đang vặn vẹo kia, hắn cảm nhận được sự miệt thị và khinh thường... Dũng khí của hắn trước mặt những tai ách cường đại này, chẳng qua chỉ là trò cười.
Sự phẫn nộ cùng cảm giác bất lực tột cùng trào dâng trong lòng hắn, đôi mắt Triệu Ất hằn đầy những tia m.á.u đỏ.
Nhưng hắn không bị cảnh này đ.á.n.h bại, mà trở tay nhặt lên một cây xà beng dưới đất, rống giận lao nhanh ra khỏi nhà kho, dường như chuẩn bị liều mạng một phen với đám tảo biển này.
Ngay lúc đám tảo biển sắp sửa quất xuống, một tiếng s.ú.n.g nổ vang trời bỗng nhiên vang lên!
Phanh !
Sức mạnh giải trừ kết cấu trong nháy mắt xóa sổ hai sợi tảo biển thành hư vô, vòng vây quanh nhà kho bị phá ra một lỗ hổng. Trần Linh khoác chiếc áo choàng màu m.á.u đứng ngay trước lỗ hổng đó, làn khói xanh lượn lờ từ họng s.ú.n.g đang chĩa thẳng vào những sợi tảo biển đang vặn vẹo hai bên.
"Đi mau."
Trần Linh bình tĩnh lên tiếng.
Triệu Ất thấy vậy, lập tức quay đầu về nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than/4887852/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.