Hàn Mông xuyên qua con đường phế tích tràn đầy mùi m.á.u tươi, đi thẳng đến tổng bộ người chấp pháp, vô số bóng người đang bận rộn qua lại, thống kê số người gặp nạn trong cuộc tập kích lần này.
Bọn hắn nhìn thấy ba vị chấp pháp quan này cùng đi tới, rất cung kính xoay người ra hiệu, một người chấp pháp vội vàng bước lên.
"Mông ca, số người thương vong lần này đã thống kê ra đại khái rồi."
Hàn Mông dừng bước, "Thế nào?"
Vị người chấp pháp kia lật xem văn kiện, nói:
"Thống kê sơ bộ, số người gặp nạn trong cuộc tập kích lần này là khoảng bảy ngàn người, ngoài ra, còn có ít nhất tám ngàn người bị trọng thương đang được cứu chữa, hơn một vạn người bị thương nhẹ..."
"Trong đó, đường Hàn Sương có số người thương vong ít nhất, gần như toàn bộ đều may mắn sống sót, tiếp theo là đường Hàn Phong và đường Hàn Tuyết."
Nghe được con số này, Tịch Nhân Kiệt khẽ thở phào nhẹ nhõm, kết quả này tốt hơn nhiều so với dự đoán của hắn.
Hàn Mông sững lại, kinh ngạc liếc nhìn Trần Linh đang đứng bên cạnh... Hắn đương nhiên biết đường Hàn Sương là khu vực ai quản lý, thậm chí đường Hàn Tuyết, cũng là con đường nối liền với đường Hàn Sương, tỷ lệ thương vong ở hai con đường này thấp như vậy, phần lớn cũng là nhờ Trần Linh.
Một người vừa mới thăng cấp chấp pháp quan mà đã có thể làm được đến mức này, thật sự khiến hắn kinh ngạc.
Trần Linh cũng nhận ra ánh mắt của Hàn Mông, nhìn thẳng hắn một cái,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than/4884384/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.