“Diêu Thanh, vị này là ai vậy?”
“A, họ là bạn của chị Tri Vi. Còn vị này là…” Diêu Thanh đang định giới thiệu Trần Linh thì biểu cảm có chút lúng túng, cũng bởi cậu ta chẳng rõ phải gọi cậu là gì.
“Chào Tiêu lão sư, tôi là Dương Tiêu, chuyên nghiên cứu về từ trường, có thể xem như đồng nghiệp của tiến sĩ Tô.” Dương Tiêu chủ động bước lên, tự giới thiệu mình.
“Hóa ra là đồng nghiệp của Tri Vi à… Chào cậu, chào cậu.” Tiêu Xuân Bình mỉm cười bắt tay với Dương Tiêu, giọng điệu thân thiện:
“Từ nhỏ Tri Vi đã thông minh và giỏi giang rồi. Cha mẹ nó mất sớm, tôi cũng xem như nửa bậc trưởng bối của con bé. Về sau mong cậu chiếu cố nó nhiều hơn nhé.”
“Dạ, không dám nhận.”
Sau khi hai người trò chuyện vài câu, ánh mắt của Tiêu Xuân Bình dần chuyển sang Trần Linh.
“Còn vị này… cũng là đồng nghiệp của Tri Vi sao?”
Tô Tri Vi khẽ há miệng, nhất thời không biết phải giới thiệu Trần Linh thế nào. Bởi vì mọi thứ về cậu đều là bí ẩn, không ai biết cậu đến từ đâu, cũng chẳng ai hiểu rõ sức mạnh mà cậu có được.
Nhưng rõ ràng lúc này không thể nói chi tiết được, cô đang định bảo cậu cũng là đồng nghiệp của mình thì Trần Linh đã điềm tĩnh lên tiếng:
“Tôi là Trần Linh, bạn của Tô Tri Vi.”
“Bạn à…”
Tiêu Xuân Bình ngẩng đầu, nhìn Trần Linh thật kỹ hồi lâu rồi gật đầu:
“Tri Vi ít khi dẫn bạn về nhà lắm… Có vẻ hai người thân thiết nhỉ?”
“Cũng tạm thôi.”
“Bà ơi, chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5301123/chuong-500.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.