Trần Linh dừng lại một chút, dường như đang cân nhắc cách diễn đạt, nhưng nghĩ đến thời gian không còn nhiều, cuối cùng vẫn quyết định đi thẳng vào vấn đề:
“Chúng tôi đến để bảo vệ cô.”
“Bảo vệ tôi?”
Tay Tô Tri Vi đang rót trà khựng lại, ánh mắt lộ rõ vẻ khó hiểu.
“Đã có rất nhiều chuyện xảy ra, không chỉ liên quan đến đội khảo sát… Nói tóm lại, có người đang lần lượt truy sát các thành viên trong đội khảo sát.” Trần Linh nói, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
“Và cô, tiến sĩ Tô… Kẻ muốn giết cô đã ở rất gần rồi. Cô cần phải rời khỏi đây ngay lập tức cùng chúng tôi.”
Dương Tiêu quay đầu nhìn Trần Linh, ánh mắt có chút kỳ lạ, anh không ngờ Trần Linh lại nói thẳng đến thế, thậm chí không buồn giải thích gì thêm, vừa mở miệng đã đòi đưa người ta đi.
Khi thuyết phục anh, ít ra Trần Linh còn giải thích quá khứ, tương lai, thậm chí còn lôi cả cơn bão điện từ ra làm dẫn chứng. Nhưng ngẫm lại, Dương Tiêu cũng hiểu, hiện tại, Nhiếp Vũ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, thực sự không còn thời gian để dài dòng.
Chỉ là... nói vậy, liệu người ta có tin không? Có khi lại tưởng hai đứa là kẻ điên mất.
Dương Tiêu há miệng, định mở lời giải thích thêm vài câu, dù sao anh cũng là người quen biết Tô Tri Vi, nói ra sẽ thuyết phục hơn… Nhưng chưa kịp lên tiếng, Tô Tri Vi đã khẽ nhíu mày.
“Hiểu rồi.”
Cô rót trà nóng vào chén cho hai người, hương trà quyện theo hơi nước nhè
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5301114/chuong-491.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.