“Thảo nào...”
Trần Linh nhớ lại chuyện tối qua khi bọn du côn phát hiện họ đang chuyển thi thể, lúc đó là ban đêm, chắc chắn là chờ đến khi cổng sau bệnh viện vắng người mới lén đưa thi thể từ nhà xác đi, giả làm thủ tục bàn giao cho người nhà rồi vận chuyển ra ngoài.
“Còn về hai người kia, đều là bác sĩ phẫu thuật hàng đầu của bệnh viện. Tôi đã lật lại hồ sơ phẫu thuật trong một tuần qua, mỗi ngày bọn họ đều có vài ca mổ. Nhưng riêng chiều hôm qua, cả hai lại không thực hiện bất kỳ ca phẫu thuật nào, thậm chí mấy ca đã được lên lịch từ trước cũng bị hủy... Kết hợp với phản ứng mà cậu mô tả, tôi gần như có thể chắc chắn đến chín phần.”
Trần Linh gật đầu: “Vậy thì chúng ta có nên tìm cơ hội để thẩm vấn riêng từng người không?”
Nói đến đây, sắc mặt Văn Sĩ Lâm trở nên kỳ quái, anh ta nhìn Trần Linh, ánh mắt như đang tránh né, dường như muốn nói điều gì nhưng lại không tiện mở miệng...
“... Sao vậy?”
“Lâm Yến, tôi nhớ là thân thủ của cậu cũng không tệ?”
“Cũng tạm.”
“Vậy cậu có thể... trói được cả ba người bọn họ không?”
“???”
Trần Linh nhìn Văn Sĩ Lâm đầy ngạc nhiên, như thể không thể tin được mấy lời kiểu thổ phỉ này lại phát ra từ miệng anh ta.
“Không phải như cậu nghĩ đâu, để tôi giải thích.” Văn Sĩ Lâm nghiêm túc nói:
“Giờ thì chúng ta đã có thể xác định rằng Bệnh viện Sương Diệp có dính líu đến vụ buôn bán nội tạng đúng không?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300819/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.