Trên người Trần Linh có ít nhất bảy tám vết chém, thậm chí bả vai còn có cả một vết đạn... Gương mặt cậu đầy máu và mệt mỏi, mồ hôi to như hạt đậu lăn xuống má, từng giọt rơi xuống mảnh đất hoang cằn cỗi.
Văn Sĩ Lâm ngơ ngác nhìn cánh tay trái bị vặn lệch của Trần Linh, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc:
“Cánh tay của cậu…”
“Khối linh kiện đó không mở được xiềng xích, nhưng có thể dùng để mở tay tôi.” Trần Linh cười nhợt nhạt, “May là vẫn ổn… Tôi sẽ tìm bác sĩ Sở, chút thương tích này với anh ấy chẳng đáng gì.”
Ánh mắt Văn Sĩ Lâm nhìn Trần Linh đầy phức tạp. Khi nãy anh cũng từng cầm qua khối linh kiện kia, nhưng chưa từng nghĩ đến việc dùng nó để tự đập gãy tay mình, hay đúng hơn là anh không hề có ý nghĩ đó... Còn Trần Linh thì đã làm như vậy.
Nếu biết làm thế có thể sống, Văn Sĩ Lâm tin chắc mình cũng sẽ không do dự làm theo. Nhưng lúc ấy anh hoàn toàn không nghĩ đến. Là Trần Linh quyết đoán, hay có thể nói là lý trí đến tột cùng, đã kéo cả hai người từ cận kề cái chết trở về.
“Lúc nãy chúng ta trốn thoát kiểu gì vậy?” Văn Sĩ Lâm không nhịn được hỏi.
“Chúng ta bị nhốt trong một nhà kho, tôi mở cổng sau ra, rồi người ta bắt đầu kéo đến do nghe tiếng động. Tôi liền chọn đường ít người mà lao ra... cuối cùng trốn thoát từ cửa sau.”
Vừa nói, một con mãng xà vô hình chậm rãi chui ra từ giữa trán Trần Linh, quấn quanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300803/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.