Trên tường thành cao, cả nhóm người đều im lặng nhìn đoàn tàu đang bốc cháy lao thẳng ra từ giữa đám Tai ương.
Bọn họ sống trong thành Cực Quang, đến nằm mơ cũng không ngờ sẽ tận mắt chứng kiến cảnh tượng như vậy, một đoàn tàu rực lửa lao đến như đến từ địa ngục U Minh, như một kẻ báo thù. Đối mặt với đoàn tàu đang phóng tới, không hiểu sao ai nấy đều có cảm giác bất an.
Thế giới Xám đối với họ luôn là một vùng đất xa lạ và đầy bí ẩn, mà chiếc tàu kia lại lao ra từ chính nơi ấy, còn người khoác áo choàng đỏ trên tàu lại càng khiến cả khung cảnh trở nên khó lường.
“Trưởng quan, bây giờ phải làm gì?” Một người chấp pháp hỏi.
“Tổng bộ đã ra lệnh, để tránh gây ra hoảng loạn, tuyệt đối không thể để đoàn tàu kia tiến vào thành Cực Quang.” Quan chấp pháp mặc quân phục năm văn thu lại bộ đàm, chậm rãi nói, “Đầu tiên phát cảnh cáo từ xa, tốt nhất là để hắn tự xuống tàu, từ bỏ kháng cự… Nếu không phối hợp, thì trực tiếp phá hủy.”
“Còn đám Tai ương phía sau thì sao?”
“Chỉ cần còn ánh sáng Cực Quang, bọn chúng không dám tới gần tường thành. Không cần lo.”
“Rõ.”
Đúng lúc này, giọng Văn Sĩ Lâm vang lên sau lưng người chấp pháp:
“Nguyên là chấp pháp quan Khu 3? Dị đoan Trần Linh? Có thể nói rõ hơn một chút về người trên tàu không?”
Vị quan chấp pháp kia nhướng mày, xoay người lại, thong thả mở miệng:
“Văn tiên sinh, nếu ngài lợi hại như vậy, sao không tự mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300779/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.