Trans + Beta: Cú Mèo Cạp Bắp
--------------------
"Mẹ kiếp!!" Tả Đồng liếc thấy đám người trên sân ga đang dần rút đi, gã gần như phát điên.
Cùng lúc đó, sắc mặt chú Triệu nhợt nhạt thấy rõ, khóe mắt ông nhìn thấy một bóng hình trẻ tuổi đang bị đám đông xô đẩy ra xa, trên khuôn mặt mệt mỏi cuối cùng cũng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt...
Đôi tay ông vô lực buông lỏng Tả Đồng, ngã ngửa ra đất. Mười ba vết thương đỏ thẫm chằng chịt khắp cơ thể, máu tươi chảy ròng ròng gần như biến ông thành một người máu, chút sức lực cuối cùng trong thân xác già nua này đã hoàn toàn cạn kiệt.
Tả Đồng thở hổn hển nắm chặt con dao, nhổ một ngụm nước bọt xuống đất rồi tiếp tục chen về phía trước.
Chú Triệu nằm dưới đất như một xác chết, bị dòng người qua lại giẫm đạp. Ông nhìn từng bàn chân lướt qua trên đầu mình, trên bầu trời không một ai đoái hoài kia có muôn vàn tinh tú lặng lẽ nhấp nháy, trong cơn mê man, dường như chúng lại biến thành khuôn mặt của Triệu Ất.
"Cái thằng nhóc này..." Đôi mắt chú Triệu không kìm được mà nhắm lại, cuối cùng thì ngừng thở.
Một bóng người khom lưng bò trên mặt đất như một con chó, luồn lách qua vô số cẳng chân, cuối cùng cũng chen được qua đám đông để đến bên chú Triệu và ôm chặt lấy ông vào lòng!
"BA... BA ƠI!!!" Triệu Ất nhìn thấy những đôi bàn chân kia đang đạp lên cơ thể của chú Triệu, đôi mắt cậu đỏ ngầu đầy giận dữ. Cậu ôm chặt cả người của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300759/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.