Trans + Beta: Cú Mèo Cạp Bắp
--------------------
"Cho nên?"
"Cho nên? Còn cho nên cái gì nữa?" Tịch Nhân Kiệt nhíu mày, thấp giọng nói, "Anh Mông không ở đây, nếu bất kỳ con Tai Ương nào ở Khu 2 và Khu 4 chạy đến, chúng ta chết là cái chắc, chưa kể những điểm giao thoa Thế giới Xám vẫn chưa mở ra... Khu 3 tiêu rồi, bốn mươi ngàn người ở đây cũng chấm hết... Cả chúng ta cũng xong rồi. Duy trì trật tự? Tuần tra khu phố? Trấn an người dân? Làm những việc này có ý nghĩa gì nữa??"
Rầm-
Tịch Nhân Kiệt đập mạnh ly rượu xuống bàn, th* d*c nặng nề. Đôi mắt đỏ ngầu của anh ta đối diện với Trần Linh trông như một con sư tử sắp say gục.
"Trần Linh, cậu có sợ chết không?"
"..." Trần Linh ngưng lại trong chốc lát, "Thật ra, cũng không quá đáng sợ."
"Tốt."
Tịch Nhân Kiệt lấy ra chiếc ly thứ hai từ ngăn kéo, rót rượu trắng đầy cả hai ly rồi đẩy một ly về phía Trần Linh.
"Nốc cạn ly rượu này xong, chúng ta đi về phía nam ngăn chặn những con Tai Ương ở Khu 4... Cho dù có chết, chúng ta cũng phải chết trên chiến trường."
Trần Linh cúi đầu nhìn ly rượu trắng trước mặt, hai mắt khẽ nheo lại.
"Anh gọi tôi đến đây là để rủ rê tôi uống rượu với anh... sau đó cùng nhau đi chết?"
"Chính xác." Tịch Nhân Kiệt từ từ nâng ly rượu trước mặt mình lên, giữ lơ lửng giữa không trung, chờ đợi phản hồi của Trần Linh, "Cậu... có đồng ý đi cùng tôi một chuyến không?"
Trần Linh nhìn vào mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300756/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.