Trans + Beta: Cú Mèo Cạp Bắp
--------------------
Lời cầu xin của chú Triệu không hề nằm ngoài sự dự đoán của Trần Linh. Trước đây ở tiệm ăn sáng, chú Triệu cũng đã từng nói bóng gió với Trần Linh, mong rằng cậu có thể nhớ tình nghĩa thời thơ ấu mà che chở đôi chút cho Triệu Ất... Nhưng lần này Triệu Ất bị thương đã thật sự dọa chú Triệu khiếp vía. Vị trưởng bối này thà vứt bỏ mặt mũi và tôn nghiêm để thẳng thừng nói ra những lời bóng gió đó, cầu xin Trần Linh che chở cho Triệu Ất, điều này hoàn toàn có thể hiểu được.
Trần Linh đã đồng ý. Đối với Trần Linh hiện tại mà nói, sắp xếp cho Triệu Ất một chức vị trong hệ thống Người Chấp Pháp không phải chuyện gì khó khăn, chỉ cần một câu nói của cậu là đủ rồi.
Nghe được câu đồng ý của Trần Linh, chú Triệu tựa như đã trút bỏ được gánh nặng ngàn cân ra khỏi người, toàn thân thả lỏng hơn nhiều. Ông liên tục nói lời cảm ơn với Trần Linh, thậm chí còn muốn dâng tặng nguyên cả cửa tiệm ăn sáng của mình cho cậu nhưng đã bị cậu từ chối.
"Chỉ là chuyện nhỏ thôi ạ." Trần Linh xua xua tay.
Sau khi nói xong, Trần Linh chào tạm biệt chú Triệu rồi đi thẳng về nhà mình.
Sau tấm kính đục, ánh sáng của ngọn đèn dầu lập lòe trong phòng, Triệu Ất cả người quấn đầy băng gạc đang dựa lưng vào tường, hốc mắt hoen đỏ ẩm ướt.
...
Trên con phố mịt mờ, một người đàn ông đang kéo xe kéo chạy nhanh về hướng sau núi giữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300752/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.