Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Người qua đường Giáp
--------------------
Trên phố Hàn Vũ.
"Mẹ, mẹ ơi...?"
Một bé gái mình đầy máu me đang vịn tường khập khiễng bước về phía trước. Chân trái của em cong một cách bất thường, ánh mắt lướt qua màn sương mù tĩnh mịch, khuôn mặt tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng.
Một tiếng gào thét quỷ dị vang lên từ phía cuối con phố, sắc mặt cô bé bỗng chốc trắng bệch. Em co rúm người vào góc tường, cơ thể run rẩy không ngừng.
Đúng lúc đó, một bàn tay nhẹ nhàng vỗ vai em.
Bé gái giật mình kêu lên một tiếng, theo phản xạ co người về phía trước. Em kinh hãi ngẩng đầu lên, phát hiện phía sau không phải quái vật mà là một thanh niên khoác áo đen.
"Bạn nhỏ à, em làm sao vậy?"
Trên khuôn mặt tái nhợt của Tịch Nhân Kiệt hiện lên một nụ cười dịu dàng. Nụ cười đó dường như đã làm vơi bớt phần nào nỗi hoảng sợ của cô bé, em khẽ nói:
"Em... em bị lạc mẹ rồi."
Tịch Nhân Kiệt nhìn xung quanh, trong màn sương mờ ảo này hoàn toàn không thể thấy thêm bóng người nào khác.
"Em lạc từ lúc nào?"
"Vừa mới ạ..."
Bé gái đưa tay ra và chỉ vào con đường trống rỗng trước mặt. Tịch Nhân Kệt thở dài một hơi, khom người xuống, "Anh dẫn em đi tìm mẹ, được không?"
Bé gái gật đầu, Tịch Nhân Kiệt cõng em lên. Một tay cầm thanh kiếm thép dính đầy máu, anh ta loạng choạng bước vào màn sương mù dày đặc.
Sau vài giờ tìm kiếm và chiến đấu, cơ thể Tịch Nhân Kiệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300733/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.