Trans + Beta: Cú Mèo Cạp Bắp
---------------------
Vài phút sau, con rết cuối cùng còn lại đã bị Trần Linh bứt đầu, hoàn toàn mất mạng.
"Hừ..." Trần Linh từ từ đứng lên từ vũng máu. Trong màn sương dày đặc tĩnh mịch chỉ còn lại một mình cậu đứng đó.
Ánh mắt Trần Linh quét qua xung quanh, những dân cư đằng sau cửa sổ ai ai cũng khiếp vía, lập tức bò rạp xuống đất, e sợ đối mặt với cái vị Diêm Vương sống kia... Trần Linh đã xử lý hết toàn bộ rắc rối trên con phố này, vậy giờ đây cậu ta chính là rắc rối lớn nhất của cả phố.
Trần Linh bước dọc con phố về phía trước, tiếng khóc nức nở mơ hồ vọng ra từ đống đổ nát của một tòa nhà. Qua những mảnh cửa đổ vỡ, cậu thấy một người phụ nữ đang ôm con mình, quỳ trước một thi thể bị cắn nát đến không còn nhận ra hình dạng khóc đến mức mặt mũi tèm lem. Trần Linh nhận ra gia đình nọ. Những năm trước vào dịp Tết Nguyên Đán, cậu còn dẫn Trần Yến đến nhà họ để xin kẹo và quýt.
Chứng kiến cảnh này, Trần Linh thực ra không có phản ứng gì lớn. Có lẽ do tâm trí bị Thần Đạo ảnh hưởng, khả năng đồng cảm của cậu gần như hoàn toàn biến mất. Dù cho gia đình trước mắt từng có quan hệ tốt với mình, giờ đây cũng như đang xem phim hay một vở kịch, trong lòng không chút gợn sóng.
"Vừa nãy con quái vật đó đến gõ cửa à?" Trần Linh hỏi.
Người phụ nữ ngây ra một lát, sau đó gật đầu lia lịa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300727/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.