Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
--------------------
"Việc, việc này sao có thể?"
Anh Quách trợn tròn mắt, ngay thời khắc này dường như không còn cảm thấy cơn đau từ vết thương nữa. Nhiều cửa tiệm bị dọa đến đóng cửa, rồi cẩn thận đưa ra "tiền bảo kê"... lại là mấy thứ này à? Sự bàng hoàng vô tận dâng lên trong lòng, anh Quách bỗng có cảm giác mình bị trêu đùa. Hai Người Chấp Pháp khác cũng vậy, họ đứng đó như hai bức tượng khô đét.
"Tả Đồng, Quách Nam." Ánh mắt lạnh lùng của Hàn Mông quét qua hai người nọ, "Đây chính là "trục lợi cá nhân" mà các cậu nói sao?"
"Không... không thể nào??"
"Tổng trưởng Hàn Mông, chắc là chuyện này có hiểu lầm thôi..." Anh Quách nghiến răng, gượng ép lắm mới nặn ra được câu này.
Đầu óc của anh Quách đã hoàn toàn trở thành một mớ bòng bong... Anh ta không thể hiểu nổi, các cửa tiệm trên con phố đó làm lớn chuyện như vậy chỉ để đưa cho Trần Linh những thứ này à? Ai đời lại lấy nhiều tim động vật như vậy để làm tiền bảo kê chứ? Ăn vào không sợ bị nóng trong người hả?!
"Nhưng mà cậu ta quả thật đã ra tay đả thương người khác trước!" Anh Quách liền chuyển chủ đề, nhịn đau nói, "Tôi nói với cậu ta còn chưa tròn một câu, cậu ta đã rút dao đâm tôi... Cậu ta là kẻ điên!"
Hàn Mông quay sang nhìn Trần Linh, "Cậu thì sao? Có gì muốn nói không?"
"Anh ta sỉ nhục khu vực quản lý của tôi, tôi chỉ dựa theo lý lẽ mà thi hành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300718/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.