Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
---------------------
Trần Linh đang định mở lời thì chú Triệu bên cạnh đã trầm giọng nói:
"Tiểu Ất, mày không thể nói chuyện cho tử tế được sao? Mày với A Linh dù gì cũng là hàng xóm lớn lên cùng nhau, sao lại bất lịch sự như vậy?"
Triệu Ất tuy l* m*ng nhưng chú Triệu rất thông minh. Câu nói này tuy là mắng Triệu Ất, nhưng thực chất cũng là đang nói cho Trần Linh nghe.
Ông biết con trai mình không làm được việc to tát gì, quan hệ với mọi người lại không tốt, trước đây còn xích mích với Trần Linh... Giờ Trần Linh đã làm Người Chấp Pháp, ông hy vọng Trần Linh có thể nể tình hai đứa lớn lên cùng nhau, đừng chấp nhặt với nó.
Trần Linh kiếp trước tuy không lăn lộn chốn quan trường, nhưng ý tứ đơn giản như vậy cậu vẫn có thể nghe ra. Cậu im lặng cúi đầu uống sữa đậu nành, không nói một lời. Triệu Ất há miệng còn muốn nói gì đó nhưng bị chú Triệu trừng mắt nhìn lại, cậu ta bực bội ném ba lô lên bàn ăn bên cạnh, cầm bánh bao lên gặm.
"Hôm nay không phải mày trực đêm à? Sao lại về sớm vậy?" Chú Triệu hỏi.
"Nhà máy bên đó đình công rồi, con còn làm gì được?" Nhắc đến chuyện này, Triệu Ất càng bực mình, cậu ta nghiến răng nói, "Tiền lương mấy ngày trước còn chưa thanh toán cho con! Ngày mai con sẽ đi đòi!"
Trần Linh vểnh tai, đột nhiên hỏi:
"Chú Triệu, Tiểu Ất giờ làm công việc gì ạ?"
"Nó hả, rèn thép ở nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300715/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.