Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
--------------------
Tại Binh Đạo Cổ Tàng, một bóng hình toàn thân đẫm máu loạng choạng bò ra khỏi xoáy nước, ngã nhào vào biển băng. Cái lạnh cắt da cắt thịt xâm chiếm toàn thân, Giản Trường Sinh cố nén đau đớn và sự cứng đờ do lạnh giá, vật lộn bơi qua trăm mét, cuối cùng leo lên một tảng băng trôi dài hai mét.
"Khụ khụ khụ..."
Cậu ta yếu ớt nằm dài trên mặt băng, sức lực cả người hoàn toàn bị vắt kiệt. Một làn gió biển thổi qua khiến hơi ẩm trên người cậu đông kết thành những mảnh vụn, mang đi chút hơi ấm cuối cùng. Giản Trường Sinh ngây dại nhìn bầu trời đen kịt và thanh kiếm lớn đang dần xa, trên khuôn mặt đầy sẹo dữ tợn chỉ còn lại sự tê liệt.
Cậu vẫn sống sót.
Cậu không biết mình đã sống sót bằng cách nào... Khoảnh khắc cuối cùng trong ký ức là cảnh Trần Linh cầm súng đứng trước mặt, cậu nhớ rằng trái tim mình đã bị xuyên thủng. Nghĩ đến đây, Giản Trường Sinh vô thức đưa tay sờ lên ngực, máu thịt vẫn nguyên vẹn, không hề có một lỗ hổng lớn nào, bên trong dường như cũng có thứ gì đó đang đập...
Cậu có thể cảm nhận được cùng với nhịp đập của trái tim đó là sát khí đang chảy trong huyết quản, toàn thân như được gột rửa. Hơn nữa trong cơ thể cậu dường như lại có thêm thứ gì đó... liên tục cộng hưởng với thanh kiếm lớn màu đen ở đằng xa.
"Cái tên đó... Rốt cuộc là thứ quái quỷ gì?" Giản Trường Sinh nhớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300712/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.