Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
--------------------
Câu này vừa dứt, hai Quan Chấp Pháp còn lại lao đến như tên bắn.
"Vẫn còn người sống?!"
"Khoan đã... Sao lại là cậu ta?"
Khi hai người họ nhìn thấy Trần Linh là người duy nhất còn hơi thở, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trong mắt.
"Có lẽ lúc cậu ta chiến đấu đã bị ai đó đâm vào bụng, mất máu quá nhiều." Quan Chấp Pháp nọ do dự nhìn về phía người năm đường vân, "Nếu cứ mặc kệ không quan tâm, cậu ta chết là cái chắc..."
"Chúng ta có cứu không?"
Tất cả những người tiến vào Cổ Tàng đều đã chết, chỉ có Trần Linh, người mà ban đầu họ cho rằng chắc chắn sẽ chết lại bất ngờ giữ được mạng. Lúc này họ cảm thán trong lòng về sự vô thường của số phận, đồng thời lại có chút ngần ngại, không biết nên làm gì tiếp theo.
"Có cứu không??" Quan Chấp Pháp năm đường vân tức giận mắng, "Các cậu bị ngu à?! Nguyên cả đội Người Chấp Pháp chỉ còn lại mỗi mình cậu ta, cậu ta mà chết thì lấy ai đứng ra giải thích cho phía thành Cực Quang chuyện xảy ra trong này?! Cứu!! Không tiếc bất cứ giá nào! Phải cứu bằng được cậu ta cho tôi!!"
Hai vị Quan Chấp Pháp lập tức bắt đầu cứu Trần Linh, nhưng họ không có dụng cụ cứu hộ trên tay nên chỉ đành băng bó đơn giản rồi nhanh chóng đưa cậu rời khỏi Binh Đạo Cổ Tàng.
Khi mọi người rời đi, Binh Đạo Cổ Tàng lại chìm vào tĩnh lặng chết chóc...
Trên vùng hoang dã đầy rẫy thi thể,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300705/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.