Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
--------------------
Tuy nhiên, tay anh ta vừa giơ lên giữa không trung thì khựng lại.
Anh thấy một tia sáng của ánh trăng xuyên qua tầng mây, vừa vặn chiếu qua cửa sổ, rải xuống sàn gỗ dưới chân anh... Ánh sáng và bóng tối nhảy múa, hai chữ từ từ hiện ra.
"Quay về."
Bên dưới hai chữ đó, phản chiếu một lá bài poker. Đó là một lá joker màu xám, lá "Vua" màu xám.
Nhìn thấy lá bài này, đồng tử Sở Mục Vân co rút, anh lập tức hạ tay xuống, dao găm như một con rắn trườn vào tay áo rồi biến mất.
Đám mây đen nghịt theo gió kéo đến che khuất ánh trăng mờ ảo, dòng chữ trên sàn biến mất theo như thể chưa từng xuất hiện. Sở Mục Vân nhìn sâu vào Trần Linh đang ngủ say, quay người rời đi. Khi anh khẽ khép cửa phòng lại, căn phòng chìm vào tĩnh lặng chết chóc.
Vài giây sau, từ trong bóng tối ở góc phòng, Trần Yến mặc đồ ngủ chậm rãi bước ra.
Đôi mắt đỏ ngầu của thiếu niên nhìn chằm chằm vào hướng phòng ngủ Sở Mục Vân, trong tay cậu không biết từ lúc nào đã cầm một con dao chặt xương dính máu. Đến khi cánh cửa phòng ngủ của Sở Mục Vân đóng lại hoàn toàn, mí mắt thiếu niên khẽ cụp xuống rồi nhắm lại. Mở mắt ra lần nữa, sát ý lạnh lẽo đã bị chôn sâu dưới đáy mắt.
Ánh cực quang mờ ảo tràn ngập bên ngoài cửa sổ, Trần Yến khẽ quay đầu, nhìn Trần Linh đang ngủ say trên giường.
"Anh... ngủ ngon." Cậu lẩm bẩm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300652/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.