Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
--------------------
Ực.
Trần Đàn không nhịn được nuốt nước bọt.
"Điều này...sao có thể như vậy được?" Giọng ông khàn khàn nói: "Nó không có quả tim, đầu cũng bị chặt đứt, nhưng vẫn có thể di chuyển à?"
"Bộ đồ hí kịch nó đang mặc ở đâu ra vậy? Chẳng phải chúng ta không hề mặc cho nó ?"
"Em không biết!!" Lý Tú Xuân hoàn toàn bị sợ hãi chế ngự, trả lời một cách mơ hồ: "Nó, nó mặc bộ đồ này khi bò ra từ dưới đất... Đó là bộ mà chúng ta mặc cho nó lúc chôn cất tối qua! Nó là quỷ... Nó thật sự là quỷ!! Nó đến đòi mạng chúng ta."
"Nói láo! Thế giới này làm gì có quỷ."
Cảnh tượng trước mắt kỳ quái đến mức khiến đôi chân Trần Đàn run rẩy sợ hãi, nhưng cuối cùng ông vẫn lấy hết can đảm, nhặt một con dao trên đất và đâm vào mặt Trần Linh!
Ông đã giết Trần Linh hai lần, vậy thì cũng có thể giết thêm lần thứ ba. Bất kể bên trong thân thể đó là thứ gì, ngoại trừ vẻ ngoài đáng sợ, dường như cũng không đáng sợ bằng Tai Ương được cảnh báo bên ngoài, điều này khiến Trần Đàn có rất nhiều dũng khí.
Con dao sắc bén cắt ngang không khí, ngay lúc sắp chạm vào Trần Linh, nó đột nhiên dừng lại giữa không trung.
Trần Đàn sững sờ, tay cầm dao ra sức dùng lực nhưng không thể tiến thêm một ly, giống như có một bàn tay vô hình bóp chặt cán dao, giữ nó lơ lửng giữa không trung.
"Hi hi."
Một tiếng cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300632/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.