28.
Thế nhưng đến trước ngày đại hôn hai hôm, ta vẫn chưa quay về, Bùi Tu Viễn rốt cuộc cũng thật sự cuống lên. Hắn đích thân chạy tới tìm cha ta. Nhưng cha ta cũng không có ở nhà. Quản gia nói lão gia có việc gấp phải ra ngoài, đã đi được hai ngày rồi.
Trong lòng Bùi Tu Viễn mơ hồ thấy có gì đó không ổn, lại không nói ra được là không ổn ở đâu. Hắn thất thần bước ra khỏi phủ họ Hạ, vừa hay gặp Liễu Niệm Niệm.
Nàng nói bộ trang sức đã chọn trước đó không vừa ý, năn nỉ hắn bồi nàng đi chọn lại một bộ khác. Nàng liếc nhìn Bùi Tu Viễn, giọng nhẹ như gió thoảng:
“Bùi lang đừng lo. Tỷ ấy là một nữ t.ử yếu đuối, có thể đi được đâu chứ? Lộ dẫn chẳng phải đều do phủ Bùi quản sao? Có ra khỏi thành hay không, tra một cái là biết ngay.”
Bùi Tu Viễn lập tức sai người cưỡi ngựa gấp đi tra xét. Kết quả báo về: phu nhân gần đây chưa từng lĩnh lộ dẫn.
Bùi Tu Viễn thở phào một hơi dài. Trái tim hoàn toàn yên lại, thậm chí còn dâng lên một cảm giác đắc ý nắm chắc phần thắng. Hắn tin chắc rằng trước ngày đại hôn, ta nhất định sẽ lặng lẽ quay về nhận sai — ta không dám để phủ Bùi mất mặt lớn như vậy ở kinh thành.
Đi ngang qua một quầy bán tượng thỏ đất, bước chân hắn chợt dừng lại. Trên sạp bày những món đồ nhỏ ta từng thích nhất. Thuở thiếu thời, mỗi dịp Thượng Nguyên hay Trung Thu, ta đều năn nỉ hắn mua cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-ghen-nua/5234826/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.