7.
Yến tiệc sắp tàn, khách khứa lần lượt cáo từ.
Chúng ta vừa lên xe ngựa, Liễu Niệm Niệm đã chạy lúp xúp tới, nói là muốn chào tạm biệt Bùi Tu Viễn.
Lạ thật —
Bùi Tu Viễn đâu phải chủ tiệc, có gì mà phải chào? Nhưng rất nhanh, ta đã hiểu ra.
Liễu Niệm Niệm hành lễ:
“Đa tạ Bùi đại nhân hôm nay đã cứu giúp, hôm khác nhất định sẽ tới tận phủ cảm tạ. Ách xì!”
Bùi Tu Viễn lập tức cởi áo choàng khoác lên người nàng, cẩn thận buộc c.h.ặ.t dây áo.
“Không cần khách khí. Về sớm đi, uống một bát canh gừng cho ấm người.”
Ta có chút xót chiếc áo choàng ấy —
đáng giá cả trăm lượng bạc đấy.
Nha hoàn của Liễu Niệm Niệm xen vào:
“Tiểu thư, xe ngựa của chúng ta bị hỏng rồi, đã cho người về phủ đổi ngựa, nhưng phải đợi chừng hai khắc.”
Bùi Tu Viễn quay sang nhìn ta:
“Uyển Oánh, ta đưa Liễu tiểu thư về trước.”
À… hiểu rồi.
Nàng ta đâu phải đến chào hắn.
Là đến để bắt ta chào hắn mới đúng.
Thật phải cảm ơn nàng ta quá.
Xuân Hồng thấy ta im lặng, cuống lên:
“Vậy còn phu nhân thì sao? Trời đã tối rồi, chẳng lẽ để người đi bộ về sao?”
“Các ngươi không đi bộ về được, thì Liễu tiểu thư có thể sao?”
“Đây là những gì các ngươi đáng phải chịu.”
Ta vốn đã tự thuyết phục mình không tranh cãi nữa,
nhưng đến lúc này, vẫn nghẹn đến khó chịu.
“Ta đã làm gì, mà đáng phải chịu những thứ này?”
“Hôm nay ai đẩy Niệm Niệm xuống nước?”
“Lúc đó chỉ có chủ tớ các
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-ghen-nua/5234817/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.