1.
Ta không rút tay về, chỉ hạ giọng hỏi:
“Chàng không hài lòng với cách sắp xếp này sao?”
“Ta chưa từng nói sẽ nạp thiếp.”
“Ừm, thiếp hiểu rồi.” Ta gật đầu. “Cô nương họ Liễu là thiên kim của Thái phó, làm thiếp quả thật uất ức. Chàng nên cưới nàng ấy làm chính thê mới phải. Chỉ là… chúng ta cần hòa ly trước đã. Phiền cô nương họ Liễu đợi thêm ít ngày.”
“Hòa ly?”
Bàn tay hắn đột ngột siết c.h.ặ.t, giọng mang theo tức giận:
“Loại lời này có thể tùy tiện nói ra sao?”
“Chàng từng nói, thê t.ử của người làm quan phải có khí độ.” Giọng ta vẫn bình thản. “Chàng nhảy xuống nước cứu nàng ấy, thì hẳn đã nghĩ tới việc sẽ có tiếp xúc da thịt, cũng nên nghĩ tới chuyện phải chịu trách nhiệm. Thiếp sẽ không để chàng khó xử đâu.”
Xung quanh lập tức yên lặng.
Ngay cả Bùi Tu Viễn cũng sững người.
Một lúc sau, hắn hừ cười một tiếng:
“Ghen đến mức này sao? Chỉ với cái danh thiện đố của nàng, hòa ly rồi còn ai dám cưới nàng nữa!”
Ta cười khổ, không buồn phản bác.
Quá coi đàn ông là cả bầu trời, chính là tự c.h.ặ.t đường lui của mình.
Ngay cả khi ta thật sự muốn hòa ly, trong mắt hắn cũng chỉ là đang giận dỗi mà thôi.
Thật nực cười.
“Ắt xì!”
Liễu Niệm Niệm đúng lúc khẽ hắt hơi một tiếng, giọng yếu ớt mềm mại.
Bùi Tu Viễn lập tức nhìn sang.
Thân thể Liễu Niệm Niệm lảo đảo, như sắp ngã xuống.
Hắn vội vàng đỡ lấy nàng, giọng đầy xót xa:
“Nàng vốn thân thể yếu, nước hồ lạnh như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-ghen-nua/5234815/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.