Kỳ nghỉ đã hết, Sở Tịnh Quân bắt đầu đi trực lại rồi.
*
Ta vẫn đến quán trà mọi khi nghe đọc truyện, mọi thứ sẽ chẳng có gì mới mẻ nếu như Thái t.ử muốn giở trò.
*
Mặc dù chuyện ta là người mua lại quán trà này cũng không phải là bí mật gì, nhưng việc chàng ta thường xuyên ra vào đây khiến ta không khỏi cảm thấy đau đầu, có một hôm khi ta đến thì chàng ta đã có mặt ở đây trước rồi
*
Quả nhiên Thái t.ử không có được sự bình tĩnh giống như ta, hôm đó khi ta mới nhấm được nửa đĩa hạt dưa thì chàng ta đã cất lời rồi.
“Ngươi chưa gặp bản vương bao giờ ư?”
Ta tiếp tục nhấm hạt dưa, lười quản.
“Làm sao? Ngươi tưởng rằng Sở Tịnh Quân sẽ thích ngươi ư? Tỉnh ngộ đi, hắn ta là kẻ bạc bẽo nhất mà ta từng gặp.”
“Im lặng như vậy rốt cuộc là có ý gì”, Thái t.ử đập bàn đứng dậy, ta không nhấm dưa nữa mà làm một ngụm trà, cười nhạt nhìn về phía chàng ta, “Người không thấy ta không hề chào đón người sao?”
“Tô Cẩm Sắc! Ngươi đối đầu với ta mà không nghĩ đến Tô thị sao?”
“Nếu như hôm nay Quân thượng nói lời này thì thôi đi, người chẳng qua chỉ là một Thái t.ử, lấy đâu ra tự tin để uy h.i.ế.p Tô Gia như thế?”
Ta đập mạnh tách trà xuống bàn, cau mày không vui.
Chẳng lẽ ta sống ở Tây vực lâu ngày không bắt kịp nhịp sống ở Tây An nữa, "Vân Sơn Tô Gia" từ bao giờ lại suy thoái đến mức ai nói giẫm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-ga-cho-nguoi-ma-ta-khong-yeu/5234664/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.