Sáng hôm sau tỉnh dậy, ta liền thấy quầng thâm dưới mắt Sở Tĩnh Vận, ta ném chăn đệm lên giường, ngồi xuống bên cạnh chàng, cúi xuống nhìn chàng.
"Lát nữa bảo nhà bếp luộc hai quả trứng cho huynh đắp lên, khuôn mặt đẹp trai như vậy mà có quầng thâm, thật đáng tiếc."
Ta vỗ vỗ vai chàng, đứng dậy gọi nha hoàn vào chuẩn bị nước rửa mặt, Sở Tĩnh Vận vẫn ngơ ngác ngồi trên giường, giọng nói mềm mại như gió xuân tháng ba, "Sao nàng có thể ngủ say như vậy?"
"Huynh bình thường chẳng phải cũng ngủ rất ngon sao, hôm qua bị mất ngủ à?"
Sở Tĩnh Vận không trả lời ta nữa mà ôm chăn ngẩn người, ta nhìn chàng khẽ há miệng, bộ dạng ngây ngốc hiếm thấy, trông thật ngoan ngoãn đáng yêu. Nhưng ta đương nhiên sẽ không bắt nạt Hiền vương điện hạ, ta chỉ âm thầm cảm thán, thảo nào Trần tiểu thư vừa gặp đã động tâm với người này, quả thực là đẹp đến mức khiến người ta rung động.
Sau đó ta bắt đầu tò mò Thái tử trông như thế nào.
Là độc giả trung thành của đủ loại thoại bản ngôn tình ở hiệu sách, ta dám khẳng định Thái tử chắc chắn đẹp trai, hơn nữa chắc chắn là kiểu đẹp trai khác với Sở Tĩnh Vận.
Thoại bản đều viết như vậy.
Ta không phải tò mò quá lâu, chưa đến hai ngày sau, Hiền vương đã dẫn ta vào cung dùng bữa.
Lần này là tiệc cung đình.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-ga-cho-cong-tu-ta-khong-thich/3735934/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.