Tác giả: Hữu Mặc
Edit: Bilun
Quê hương......
Là kỷ niệm đẹp nhất và khó quên nhất ở trong lòng mọi người.
Quê hương....
Mặc dù xa cách đã lâu, nhưng khi nhìn lại quá khứ sẽ trở thành nỗi buồn trong lòng.
Mà đối với Louis Edgehallu, quê hương là nặng nề, là huyết tinh và chết chóc.
Louis Edgehallu vì quê hương, vì hành tinh mèo mà trả giá mọi thứ, thậm chí không tiếc cả tính mạng để bảo vệ đồng loại và nhân loại còn sót lại.
Nó cho rằng mình sẽ chết.
Nhưng không.
Khi nó biết mình có lẽ có cơ hội trở về quê hương, trong lòng lại sinh ra rụt rè và hoảng loạn.
Nó sợ sau khi về, sẽ nhìn thấy một hành tinh hoang tàn, không còn sự sống.
Nhưng lại vô cùng khát khao những cơn mưa ở quê hương, và cả những nhân loại ngày xưa lén đưa cá khô nhỏ cho mình.
Sáng sớm hôm sau, tất cả nhân loại đều thức dậy sớm, cũng không phải vì bọn họ muốn dậy, trên thực tế bọn họ cũng muốn ngủ sớm một chút, nhưng bọn họ căn bản khó có thể đi vào giấc ngủ, tâm trí đều nghĩ về việc lớn sắp xảy ra hôm nay.
Hoặc có thể nói là việc lớn đủ để thay đổi toàn nhân loại.
Sáng sớm mọi khi, tuy đại đa số mọi người đều ngủ say, nhưng vẫn có một vài người thức đêm lên mạng, mặc kệ ở thời đại nào, đảng thức đêm vẫn luôn tồn tại, hơn nữa số lượng càng ngày càng nhiều.
Cho dù cơ thể suy nhược, cho dù ngày mai mang theo quầng mắt thâm, cho dù thế giới đầy rẫy nguy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-dua-vao-ban-manh-de-thang-cap/524967/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.