Edit: Bilun
Sói bạc vội vã rống lên, dò hỏi Quý Vô Tu lão hổ kia rốt cục nói gì vậy.
Nhưng lúc này Quý Vô Tu vẫn chưa hồi thần lại, ngơ ngẩn nhìn lão hổ, khó có thể bình ổn lại bi thương trong lòng.
Y và con hổ này vốn không quen biết, chưa bao giờ gặp qua.
Nhưng không biết vì sao, con hổ này chết đi, khiến y cảm thấy một nỗi buồn vô cớ.
Một loại cảm giác vô lực tràn ngập ở trong lòng.
Y........rất muốn làm việc gì đó,
Quý Vô Tu chậm rãi vươn tay gấu, khép lại hai mắt của lão hổ chết không nhắm mắt.
Trong lòng yên lặng niệm: Nếu ta còn có thể nhìn thấy thú biến dị còn sống, ta nhất định sẽ dùng hết tất cả khả năng cứu chúng nó đi, sẽ không một con nào bị chết.
Ngay vào lúc đó, khóe mắt lão hổ đã chết chậm rãi chảy ra nước mắt.
Như đáp lại lời Quý Vô Tu nói.
Sói bạc ngao một tiếng, gọi lại thần trí của Quý Vô Tu, vẫn kiên trì không ngừng hỏi.
—— Đồ xấu xí, rốt cuộc nó đã nói gì?
Quý Vô Tu thở dài một hơi, thuật lại lời lão hổ nói trước khi chết cho sói bạc.
Sói bạc giật mình, nó không ngốc, thậm chí đoán được nguyên nhân lão hổ chết không nhắm mắt là gì.
Nó nhìn chằm chằm lão hổ đã chết, rất là kính nể.
Hơi hơi cúi đầu, dùng cái mũi nhẹ nhàng chạm vào lão hổ, bi thương ngao một tiếng.
Quý Vô Tu nhìn mà hai mắt lên men, quay đầu đi.
Ai nói thú biến dị là dã thú, không có tình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-dua-vao-ban-manh-de-thang-cap/524846/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.