Quý Vô Tu bình tĩnh nhìn báo đen, trong lòng âm thầm thề, chờ......ta nhất định sẽ cứu ngươi ra.
Vốn dĩ báo đen đã bị trọng thương, hơn nữa vừa rồi liều mạng rống, rất nhanh bởi vì mất máu quá nhiều mà vô lực chống đỡ thân thể, nó lung lay thân thể, muốn kiên trì bò dậy, nhưng vẫn không thể bò dậy nổi, nó khó khăn ngẩng đầu, móng vuốt liều mạng lay Quý Vô Tu, ánh mắt vốn lãnh lệ như không có bất cứ việc gì có thể khiến nó sợ hãi trước kia, giờ phút này mang theo bao nhiêu vội vàng cầu xin.
—— Chạy mau.
Dưới ánh mắt như vậy, trái tim Quý Vô Tu run lên, không nhịn được vuôn móng vuốt, nhẹ nhàng sờ sờ đầu báo đen.
Tiểu Hắc, đừng lo....ta nhất định sẽ cứu ngươi.
Lần này báo đen không né tránh, nhưng ánh sáng trong mắt chợt tắt, mất đi dục vọng cầu sinh, nó rầu rĩ gầm nhẹ, không còn trung khí mười phần như dĩ vãng, không còn vẻ kiêu ngạo không ai bì nổi như dĩ vãng.
Lúc này, âm thanh của nó yếu ớt như trẻ nhỏ, đang thấp giọng khóc nức nở.
Báo đen vô lực nhắm mắt lại, nước mắt chậm rãi chảy ra, làm ướt lông quanh vành mắt.
Nó hiểu rất rõ, mình và sinh vật xấu xí này đều sẽ phải chết.
Trái tim Quý Vô Tu nhói đau, xoa xoa báo đen thật mạnh, rất muốn nói cho nó.......đừng khóc, chúng ta ai cũng sẽ không chết.
Nhìn cục bông trắng đen thân mật vuốt ve báo đen, không nhìn ra bất cứ sợ hãi nào.
"Có phải hai bọn chúng quen biết nhau không?" Đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-dua-vao-ban-manh-de-thang-cap/266956/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.