Lúc này đã là buổi chiều, Hoa Ngọc đâu còn tâm trạng lo lắng chuyện trong nhà, cô liền giao cho Lý Thuận xử lý, sau đó cưỡi ngựa đi về phía Thạch Hiệp trấn.
Trước đây Lệ Phi Dương đã nói, nếu cần tìm hắn thì đến Phúc Lâm khách đ**m, nếu không có ở đó thì sẽ ở huyện nha của Sơn vu huyện.
Hoa Ngọc máy móc quất ngựa, cố gắng tập trung tinh thần hồi tưởng lại lần gặp Lệ Phi Dương, nhưng chỉ nghĩ đến một nửa, hình ảnh Thẩm Nam Châu lại không tự chủ xuất hiện trong đầu, chiếm lấy trí nhớ của cô, khiến cô không thể tập trung.
Hoa Ngọc cảm thấy mơ màng, mỗi lần ngẩng đầu lên đều cảm thấy xung quanh mờ mịt, cô đưa tay lên, cảm nhận thấy trên mặt ướt đẫm, ngón tay chạm phải những giọt nước mắt.
"Châu nhi... Châu nhi –," Hoa Ngọc nắm chặt dây cương, "Ngàn vạn lần đừng có chuyện gì, ngàn vạn lần đừng bỏ lại ta."
Gió thổi từ phía trước tới, làm khô những giọt nước mắt nơi khóe mắt, gió lạnh thổi trên mặt cô.
"Lệ Phi Dương! ta muốn ngươi bầm thây vạn đoạn!" Hoa Ngọc nghiến răng, từng lời thốt ra như mang theo máu và lửa. Người nam nhân này từ lâu đã có ý định tiếp cận cô, nhưng rốt cuộc là nhằm mục đích gì? Hiện tại, Châu nhi rơi vào tay hắn, rõ ràng mục tiêu của hắn là cô, còn Châu nhi chỉ vô tình bị liên lụy mà thôi.
Nghĩ đến đây, Hoa Ngọc bất giác bắt đầu oán hận chính mình. Chẳng lẽ đúng như lời mọi người nói, cô thực sự là "Thiên Sát Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-dua-lam-ruong-duong-tuc-phu/4906559/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.