Hoa Ngọc vừa về đến nhà, vừa tới Hầu Nhi Lĩnh đã nhìn thấy một người đứng ở cửa nhà ngó nghiêng xung quanh. Nắm lấy càng xe bò, bước chân cô cũng vô thức nhanh hơn nhiều.
"Sao lại ra tận cửa để chờ ta thế này?"
Thẩm Nam Châu tiến lên ôm lấy cánh tay cô, ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cô, nói: "Nhớ ngươi."
Hoa Ngọc đưa tay lên, xoa xoa đầu nàng: "Ừ, ta cũng nhớ ngươi."
Nắm tay nàng, cô dắt vào trong nhà.
Chỉ là tiểu nhân nhi vẫn cứ níu lấy cô thật chặt, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu ngắm nhìn cô.
"Sao vậy? Có chuyện gì vui à?" Nhìn dáng vẻ tươi cười của Thẩm Nam Châu nhưng lại đột nhiên quấn quýt không rời, Hoa Ngọc đoán chắc không phải có chuyện gì buồn bực.
"Ngươi dắt xe bò vào trước đã." Thẩm Nam Châu buông tay, nói với cô.
Nhìn vẻ mặt thần bí của nàng, Hoa Ngọc cũng bắt đầu thấy tò mò. Mãi cho đến khi vào sân, rửa sạch tay xong, cô không thể nhịn được nữa mà nói: "Được rồi, chuyện thần bí tốt lành gì thì mau nói cho ta biết đi."
Thẩm Nam Châu bỗng nhiên có chút ngại ngùng, bàn tay đặt sau lưng xoắn xuýt không yên.
Hoa Ngọc mỉm cười, kéo tay nàng lại, nhẹ nhàng hôn một cái, rồi dùng ngón tay khẽ chạm lên ngực nàng, trêu chọc:
"Tiểu Châu nhi, chỗ này giấu cái gì mà không chịu nói cho tỷ tỷ?"
Thẩm Nam Châu khẽ đỏ mặt, giữ lấy tay nàng rồi kéo xuống, đặt lên bụng mình.
"Là chỗ này giấu điều bất ngờ."
Hoa Ngọc sững sờ. Nàng không phải người chậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-dua-lam-ruong-duong-tuc-phu/4906557/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.