Thấy tiểu nhân nhi vươn hai cánh tay mềm mại ôm lấy, Hoa Ngọc trong lòng mềm đi, nàng vươn tay ôm lấy thân thể mềm mại của nàng vào lòng, siết chặt không buông.
Nhẹ nhàng cúi đầu, môi nàng chạm nhẹ vào trán Thẩm Nam Châu, một tay ôm lấy vai nàng, tay kia vòng qua eo, dán chặt cơ thể mình vào nàng, bao phủ trong hương thơm khiến Hoa Ngọc càm thấy như sống lại.
Thân thể mềm mại và ấm áp của Thẩm Nam Châu khiến Hoa Ngọc không thể buông tay.
Thẩm Nam Châu cảm nhận được sự âu yếm từ Hoa Ngọc, không còn lo lắng về những chuyện sáng nay nữa. Hai người không nói lời nào, chỉ có tình cảm nhẹ nhàng như nước vây quanh.
Tuy nhiên, mèo con trong lòng ngực lại không chịu nổi, ngao một tiếng, vung tay nhỏ vào Hoa Ngọc.
Thầm Nam Châu lúc này mới khế cười, tránh ra khỏi lòng Hoa Ngọc, đưa tay nhẹ nhàng vỗ về con mèo nhỏ.
Mèo con được ôm lại trong lòng, cảm thấy thoải mái, vươn đầu lưỡi l**m nhẹ tay Hoa Ngọc, khiến Thẩm Nam Châu không khỏi làm ra vẻ mặt dễ thương.
"Được rồi, có đói không? Ta nấu cơm rồi, chờ ngươi xào rau nhé," Hoa Ngọc nói, vẻ mặt đầy yêu chiều khi ôm mèo con. "Quay đầu lại, ta sẽ làm ổ cho nó nó, không thể để nó quen leo lên giường."
"Nó lên giường thì sao, ta thích ôm nó ngủ," Thẩm Nam Châu nghe vậy không vui, vất vả lắm mới tìm được con mèo, mà còn chưa đủ thời gian v**t v*.
"Giường nhỏ như vậy, nó lên giường, ta phải ngủ thế nào?" Hoa Ngọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-dua-lam-ruong-duong-tuc-phu/4906529/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.