Ngày hôm sau tỉnh dậy, mây tan mưa tạnh, không khí ngập tràn hương vị tươi mát. Khi Hoa Ngọc mở mắt ra, trong lòng ngực là một tiểu nhân nhi đang ngủ say. Ánh mắt nàng tràn đầy trìu mến, nhẹ nhàng cọ cọ gương mặt nhỏ nhắn, mềm mại kia. Sau đó, nàng mới lưu luyến rút cánh tay của mình ra, chuẩn bị rời giường để đưa hàng.
Dù đã cố gắng hết sức để hành động nhẹ nhàng, nàng vẫn không tránh khỏi làm kinh động tiểu nhân nhi trong lòng ngực.
Thẩm Nam Châu cảm nhận được hơi ấm bên cạnh mình đang dần rời đi, liền vươn tay ôm lấy vòng eo nàng:
"Ưm, đừng đi..."
Hoa Ngọc nhìn dáng vẻ mềm mại của nàng, trong lòng như tan chảy. Nàng cúi đầu, ghé sát tai Thẩm Nam Châu thì thầm:
"Ta đi đưa hàng, ngươi cứ ngoan ngoãn ngủ đi."
Thẩm Nam Châu vẫn mơ màng chưa tỉnh hẳn, chỉ nghe giọng nói ôn nhu trầm thấp ấy như một khúc ru dịu dàng, nhẹ nhàng xoa dịu thần kinh chưa kịp thức tỉnh của nàng. Cuối cùng, nàng lại chìm vào giấc ngủ sâu.
"Thật đúng là tiểu trư mê ngủ." Hoa Ngọc khẽ cười, lúc này mới rời khỏi giường, quay về phòng mình thay quần áo. Như thường lệ, nàng đạp ánh nắng ban mai cùng sương sớm mà ra cửa đưa hàng.
Đêm qua vừa mới mưa lớn, giờ nhìn khắp nơi, cả sơn thôn dường như vừa được gột rửa sạch sẽ. Cây cối xanh mướt hơn, đất đai mềm mại, tươi xốp. Trên con đường nhỏ, chỉ cần tùy tiện bước một bước cũng có thể giẫm thành một hố nước.
Đưa xong hàng trở về, Hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-dua-lam-ruong-duong-tuc-phu/4906522/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.