Hoa Ngọc tỉnh dậy, trong lòng ôm một thứ gì đó nhỏ bé, ấm áp và đang thở đều đều. Ý thức trở về, cô nhận ra mình đã qua đêm trong phòng của Thẩm Nam Châu.
Hiện giờ mùa thu đang đến gần, dù buổi tối có chút nóng nhưng sáng sớm lại hơi se lạnh. Huống chi Hoa Ngọc mang trong người hàn độc, cơ thể cô thường lạnh hơn người bình thường một chút.
Điều này lại trở thành lợi thế đối với Thẩm Nam Châu, người xem Hoa Ngọc như một chiếc gối ôm giúp làm mát. Vì thế, nàng càng ôm chặt hơn, không muốn rời tay.
Cảm nhận được người bên cạnh khẽ động, Thẩm Nam Châu hơi mở mắt, ánh sáng mờ nhạt của buổi sáng sớm khiến đôi mắt vẫn còn lờ đờ. Nàng nói với giọng ngái ngủ:"Hoa tỷ tỷ, sao dậy sớm thế?"
Nói xong, nàng vòng tay ôm lấy eo Hoa Ngọc, đầu tựa vào lòng cô, rõ ràng không có ý định buông tay.
Hoa Ngọc bị ôm chặt, không thể nhúc nhích. Nhưng nhìn tiểu nhân nhi cuộn tròn trong lòng mình, mái đầu mềm mại cọ cọ vào cổ và cằm, đáng yêu đến mức làm người ta chỉ muốn v**t v* mãi, không nỡ buông tay.
Cô cứ thế nhìn nàng một lúc lâu, không nỡ dứt ra. Nhưng cuối cùng, Hoa Ngọc cũng nhẹ nhàng gỡ tay nàng ra khỏi eo mình, cẩn thận ngồi dậy. Khi cô vừa đặt chân xuống giường, người phía sau lại bò tới, vòng tay ôm chặt lấy eo cô một lần nữa.
"Hoa tỷ tỷ, khi về nhớ mua thêm mấy cái chén nhé. Mấy cái chén ở nhà đều sứt mẻ cả rồi, chắc chỉ dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-dua-lam-ruong-duong-tuc-phu/4906516/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.