Sáng sớm ngày hôm sau, khi Thẩm Nam Châu vẫn còn chìm trong giấc mơ, nàng lờ mờ nghe thấy tiếng động ở ngoài cửa. Lắng tai nghe kỹ, nàng nhận ra tiếng bước chân qua lại mấy lần ngay trước cửa phòng mình.Khi Hoa Ngọc thò đầu vào, vừa hay chạm phải ánh mắt của Thẩm Nam Châu vừa mới mở. Có chút ngượng ngùng, Hoa Ngọc đưa tay lên gãi mũi."Hoa tỷ tỷ, sao ngươi dậy sớm thế?""Đâu có sớm, mặt trời cũng sắp lên rồi," nàng đáp, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề, "Châu nhi, chúng ta đi thu hoạch bắp đi."Thẩm Nam Châu bật cười khúc khích, cơn buồn ngủ phút chốc tan biến. Hóa ra người này gây ra bao nhiêu tiếng động chỉ vì muốn đi làm việc, khiến nàng vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ."Hoa tỷ tỷ, đây là lần đầu tiên ta thấy có người nôn nóng muốn đi làm việc như vậy."Hoa Ngọc hơi đỏ mặt: "Hai ngày nay ta ngủ hơi nhiều, muốn vận động một chút.""Ta thì khác, ngủ nhiều hay ít cũng thấy không bao giờ đủ." Nói xong, Thẩm Nam Châu bật dậy, nhảy xuống giường, rồi chạy thẳng về phía Hoa Ngọc, dang tay ôm chầm lấy nàng."Hoa tỷ tỷ đã muốn làm việc như vậy, ta sao có thể để tỷ thất vọng được chứ".Mặc dù biết Thẩm Nam Châu phải chạm vào mình thì mới có thể truyền cả hai vào không gian, nhưng Hoa Ngọc vẫn bị cách nàng nhào vào lòng làm tim đập nhanh hơn một chút. Đặc biệt là cơ thể mềm mại, thơm tho của thiếu nữ chạm vào, khiến lòng nàng không khỏi rung động.
Cảnh vật trước mắt thay đổi, khi Hoa Ngọc lấy lại tinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-dua-lam-ruong-duong-tuc-phu/4906507/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.