Trời vừa tờ mờ sáng, lúc Hoa Ngọc mới chợp mắt, thì Thẩm Nam Châu lại không tài nào ngủ được. Cơ thể của nguyên thân thật sự quá yếu, khiến nàng vừa hít mũi vừa run rẩy từng cơn.
Nhớ lại từ chiều hôm qua, Hoa Ngọc đã không ăn một hạt cơm nào, Thẩm Nam Châu cảm nhận được nhịp tim của đối phương bắt đầu đập đều hơn, cơ thể cũng không còn lạnh băng như đêm trước. Nàng cố gắng gượng dậy để nấu chút cháo.
Chỉ vừa nhích người, đôi chân đã mềm nhũn, thân mình lảo đảo, suýt chút nữa ngã xuống đất. Thẩm Nam Châu hoảng hốt bám lấy mép giường, ổn định cơ thể rồi dần dần cúi xuống nhặt bộ quần áo trên sàn, chậm rãi mặc vào.
Nàng ngoái đầu lại nhìn Hoa Ngọc đang nằm trên giường, thấy hơi thở của nàng đều đặn hơn rất nhiều. Lúc này Thẩm Nam Châu mới vịn lấy cửa phòng, hướng về phía bếp mà đi.
Nhẫn nhịn cơn mệt, nàng vo gạo, nhóm lửa, gọt thêm vài củ khoai lang đỏ bỏ vào nồi, chuẩn bị nấu cháo khoai lang đỏ.
Chợt, Thẩm Nam Châu nghĩ đến kho hạt giống trong không gian của mình. Nhớ ra trong đó có nhân sâm, nàng vội vàng gọi hệ thống:
"Châu Châu, vừa nãy ta thấy trong kho hạt giống có nhân sâm. Có phải nếu ta trồng bây giờ, hai ngày nữa có thể thu hoạch được không?"
Châu Châu trả lời:"Những loại dược liệu trân quý như nhân sâm không giống với các loại rau dưa hay bắp mà chỉ cần hai ba ngày là thu hoạch được. Nhân sâm cần ít nhất một tháng gieo trồng mới có thể trưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-dua-lam-ruong-duong-tuc-phu/4906502/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.