Sáng sớm hôm sau, mây mù tan đi, ánh mặt trời như thường lệ từ từ nhô lên. Nếu không phải trong sân đầy lá rụng nằm la liệt, thật khó để ai nhớ lại cơn mưa lớn tối qua.
Khi Thẩm Nam Châu tỉnh dậy, nàng phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng lạ lẫm. Phải đến khi ngồi dậy và ngẫm nghĩ một lúc, nàng mới nhận ra đây là phòng của Hoa Ngọc.
Nàng vỗ vỗ đầu, cố nhớ lại những chuyện xảy ra tối qua, nhưng rồi lại chẳng thể nhớ nổi điều gì.
Với đầu tóc rối bù, nàng lê đôi dép bước ra ngoài và nhìn thấy Hoa Ngọc đang quét dọn lá rụng trong sân.
"Ơ, Hoa ca ca, tối qua có mưa sao?"
Hoa Ngọc ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt thoáng chút lạnh lùng khiến Thẩm Nam Châu bất giác rùng mình.
"Hoa ca ca, sao ngươi lại nhìn ta như vậy? Ta đã làm gì chọc giận ngươi sao?" Thẩm Nam Châu chạy đến bên cạnh Hoa Ngọc, vẻ mặt ấm ức, nắm lấy khuỷu tay Hoa Ngọc và nói: "Có phải tối qua ta mộng du, mò mẫm đến giường của ngươi làm phiền ngươi ngủ không?"
Rõ ràng trước khi ngủ mọi thứ vẫn ổn, không lẽ vì lý do gì mà sau khi thức dậy tỷ ấy lại trở mặt?
Nhìn gương mặt ngây thơ của nàng, Hoa Ngọc chợt nhận ra dường như nàng hoàn toàn không nhớ gì về những chuyện xảy ra đêm qua. Sự căng thẳng trong ánh mắt cô dần dịu đi không ít.
"Đêm qua trời mưa to, giường của ngươi ướt hết, ta đã ôm ngươi sang phòng ta ngủ," Hoa Ngọc giải thích với vẻ mặt không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-dua-lam-ruong-duong-tuc-phu/4906499/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.