Khi tỉnh lại, Thẩm Nam Châu cảm thấy nước miếng của mình đã thấm ướt gối. Mở mắt ra, nhìn xung quanh, trời đã tối, không ngờ mình đã ngủ bốn, năm tiếng đồng hồ. Mọi nơi xung quanh đều im lặng, Hoa Ngọc vẫn chưa trở về.
Thẩm Nam Châu ngồi dậy và thắp đèn dầu, rồi mò mẫm trong bếp để kiểm tra nắp nồi, vẫn còn hơi ấm. Nhưng bụng lại không thấy đói. Nhớ tới ngày mai vẫn phải tiếp tục ra đồng cắt cỏ, nhìn vào những vết chai sần trên tay, Thẩm Nam Châu quyết định tự may cho mình một đôi bao tay.
Không biết Hoa Ngọc có cần dùng găng tay không? Dù sao thì Hoa Ngọc cũng là con gái, nhưng lại suốt ngày leo núi săn bắn, chắc là cần hơn mình. Thẩm Nam Châu nhớ lại lúc vô tình nhìn thấy tay của Hoa Ngọc, lòng bàn tay đầy những vết chai dày, còn mu bàn tay thì có nhiều vết thương lớn nhỏ không đều.
May hai đôi vậy, một đôi cho Hoa Ngọc, một đôi cho mình. Khi Thẩm Nam Châu đang lục lọi để tìm kim chỉ, bên ngoài vọng đến tiếng bước chân, lẫn trong đó là tiếng chó sủa nhỏ. Cánh cửa kêu "kẹo kẹt" rồi mở ra.
Hoa Ngọc đã trở về. Lại một lần nữa, nàng bước đi dưới ánh sao về nhà. Trong phòng, ánh đèn dầu mờ nhạt lướt qua đôi mày thanh tú, lạnh lùng của nàng, để lại một tia sáng ấm áp màu vàng như ánh hoàng hôn.
"Ngươi về rồi." Thẩm Nam Châu chạy lộc cộc về phía cửa.
Đón chào nàng là Đại Hôi, con chó đầy nhiệt tình. Vừa thấy Thẩm Nam Châu, Đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-dua-lam-ruong-duong-tuc-phu/4906480/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.