Viên Chỉ Am kích động ra khỏi phòng, đúng lúc nhìn thấy Kỷ Du Du dắt Sầm Hạ đi lên cầu thang. Vội vàng cúi đầu lùi về sau một bước, ngay cả suy nghĩ muốn nhìn Kỷ Du Du cũng không có.
Đương nhiên Kỷ Du Du quen Viên Chỉ Am, lúc trước Viên Chỉ Am hãm hại cô ta, khiến quan hệ của cô và Đường.
Ân trở nên căng thẳng một trận. Nếu không có lời của Viên Chỉ Am, có lẽ cũng sẽ không có báu vật trấn tiệm trong tiệm đồ ngọc..
cúi âu xuống, ngược lại Kỷ Du Du cảm thấy hơi không quen, đỏ mặt cúi đầu, kéo Sầm Hạ đi vào trong phòng.
Sầm Hạ là trẻ con, cái gì cũng tò mò, sau khi nhìn thấy sofa bên trong thì chạy vội hai bước.
“Chậm thôi.” Kỷ Du Du vội vàng kêu một biết, ai ngờ lại bị Sầm Hạ kéo ngã trực tiếp bổ nhào về phía Viên Chỉ Am.
‘Viên Chi Am hoảng sợ vội vàng lùi bước, đáy lòng có chút tức giận.
“A..” Kỷ Du Du la lên một tiếng, cuối cùng bàn tay vẫn đẩy trúng người Viên Chỉ Am khiến cô ta lùi hai ba bước: “Xin lỗi! Xin lỗi!”
Người Viên Chỉ Am run lên ngẩng phắt đầu dậy, trong mắt lại có mấy phần kinh ngạc.
“Thật ngại quá, là tôi không cẩn thận!” Kỷ Du Du đỏ mặt giải thích.
Viên Chi Am hơi chấn động, không phải vì sự tức giận nơi đáy lòng, mà là vì cô ta lại có thể cảm giác được một sự khác thường đột nhiên xuất hiện ở sâu trong nội tâm.
Cảm giác này giống như đúc cảm giác Đường Ân đem lại cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1704083/chuong-284.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.